TPHCM đưa lực lượng rào mảnh đất Vườn rau Lộc Hưng chuẩn bị xây trường học

2023.12.07
Chính quyền cho xây dựng trên mảnh đất Vườn rau Lộc Hưng vẫn còn đang tranh chấp giữa dân và chính quyền ở TPHCM
Facebook/Phạm Thanh Nghiên

Có 90 hộ dân đang khiếu nại và chưa nhận bồi thường tuy nhiên chính quyền quận Tân Bình, TPHCM vẫn đưa lực lượng đến rào lại mảnh đất để chuẩn bị xây dựng trong vài ngày tới.

Sáng 7/12, chính quyền đưa lực lượng hàng trăm người xuống khu đất Vườn rau Lộc Hưng ở phường 6, quận Tân Bình để dựng rào tôn, phong toả những hộ dân đang phản đối dự án, chưa nhận đền bù.

Báo chí Nhà nước mấy ngày qua đã đưa tin về việc chính quyền sẽ khởi công xây dựng cụm ba trường học ở mảnh đất này vào ngày 12/12 sau khi họ cưỡng chế 503 căn nhà và ruộng rau của người dân từ đầu năm 2019 rồi bỏ hoang từ đó đến nay.

Ông Cao Hà Trực, một trong số hộ dân chưa nhận bồi thường bị lực lượng công an, an ninh bao vây sáng nay và không cho ra vào. Ông nói với RFA qua ứng dụng trên điện thoại vào trưa ngày 7/12 như sau:

"Hôm nay thì từ 6:00 sáng họ đưa một lực lượng tới bao vây khu Vườn rau Lộc Hưng khoảng trên 400 người,  rồi họ đã cô lập các cửa nhà của những bà con Vườn rau Lộc Hưng không cho ra vào.

Họ đưa xe cơ giới cùng xe tải chở những khung sắt và miếng tôn đến, rồi xe múc họ xuống đào và bắn tôn rào lại Vườn rau Lộc Hưng và không cho ai ra vào. 

Họ áp đảo lực lượng mấy chục an ninh, gọi là an ninh khẩu trang vì họ bịt khẩu trang kín mít, họ áp sát trước cửa nhà ở của tôi là Cao Hà Trực và Cao Hà Chánh, khủng bố tinh thần gia đình tôi thì đến bây giờ thì họ vẫn đang ngồi trước nhà tôi mấy chục người. Từ sáng đến giờ họ vẫn hì hục bắn tôn bao vây cái miếng đất của chúng tôi."

Cũng theo ông Trực, thông tin 106 hộ dân đã đồng ý nhận đền bù theo dự thảo phương án hỗ trợ (tăng mức hỗ trợ ban đầu từ 7.055.000 đồng/mét vuông lên 11.250.000 đồng/mét vuông cho phần diện tích đất canh tác), đưa ra từ hồi tháng 11 là không chính xác, do có khoảng 90 hộ dân đến nay vẫn chưa đồng ý.

Ông nói những hộ dân còn lại sẵn sàng để lại mảnh đất của mình cho các dự án công cộng nhưng phải làm đúng quy định của pháp luật. Ông khẳng định:

 

"Yêu cầu của bà con từ trước đến nay cũng vẫn chung một quan điểm đó là bà con phải được xác nhận cơ sở pháp lý về về đất và bà con phải được bồi thường về đất.

Bà con sẵn sàng cộng tác với chính quyền để làm những dự án, hay những cái công trình để phục vụ cho nhân dân và làm cho bộ mặt thành phố ngày thời càng thêm khang trang thịnh vượng, nhưng phải cần xét đến nguồn gốc của bà con và bà con phải được bồi thường thỏa đáng theo như luật quy định.

Thứ hai là phải theo trình tự của pháp luật, khi chưa giải quyết được việc khiếu nại tố cáo, chưa đối thoại theo chủ trương của Thủ tướng Chính phủ,... cũng như Văn phòng trung ương Đảng... đến ngày hôm nay bà con vẫn tiếp tục chờ đợi xem chính quyền có một cuộc họp gọi là hợp lòng dân bằng cách đối thoại dựa trên thượng tôn pháp luật."

Phóng viên gọi cho số điện thoại bàn và số di động của người phát ngôn kiêm Chủ tịch UBND quận Tân Bình là ông Nguyễn Bá Thành để xác minh vụ việc, tuy nhiên không có người nhấc máy.

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Nhận xét

Duy Hữu, USA
07/12/2023 09:53

Lực lương công an " bịt mặt " Việt Cồng, thành phố " cụ Hồ " tha hồ chơi luật rừng, dùng luật rừng, theo đúng luật rừng Việt Cộng,
bất công, bất chính, bất nhân của đám đảng viên, đảng độc, độc đảng, độc địa " giải phóng " ruộng đất của nhân dân Lộc Hưng.

Luật rừng Việt Cộng... luật phản động, phản cách mạng, phản nhân dân... phản nhân quyền, phản dân quyền, phản quyền dân...
phản Dân chủ... phản bội quyền Tự do làm chủ Luật pháp Việt Nam... Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp... của toàn dân Việt Nam.

Toàn dân Việt Nam tự do, khắp nước, khắp thế giới tự do, có toàn quyền Tự do chính đáng, chính danh vì chính nghía, chính đạo

Đứng Dậy, Đứng Lên, Lên Tiếng... thay đỗi, đổi mới, đổi thay... phản biện, phản đối, phản kháng... bất bạo động, bất tín nhiệm,
bất hợp tác... bất khuất, bất chấp, bất tuân... ngàn ngàn luật rừng, rừng luật Việt Cộng... bất công, bất chính, bất lương, bất nhân, bất tài, bất lực... của đảng viên, con buôn đỏ, con buôn đen, tư bản đỏ, tư bản đen, đảng giặc cờ đỏ, búa liềm, Việt Cộng.

Đảng viên nhí
07/12/2023 11:49

Chủ tịch TP HCM: Nhìn 'đất vàng' bỏ không tôi cũng rất khó chịu
Ông Chủ tịch nói như thế này thì dân tôi đánh giá ông mới trung thực với lòng mình :
"Nhìn đất vàng bỏ không tôi cũng thấy thèm "

nguoi quan sat
07/12/2023 17:17

Đại đểu !!!
Xây trường học là xong . Không cách gì đòi lại một cách hợp lý : Hợp lòng dân thuận ý trời . À mà này , cứ nhìn lại từ thời thuộc Pháp, thời thuộc Ngụy .... các trường lớp gọi tên Công Lập đều miễn phí ; nghĩa là cha mẹ học trò chẳng đóng cắc bạc nào cho con em họ đi học .

Thế nhưng từ khi nhân dân ta làm chủ , đất nước gom về một mối , con người làm chủ tập thể .... thầy cô thành "mất dậ̣y" hơi bị nhiều ! Nói cách khác thày giáo đua nhau "tháo giày" ... để khỏi phải làm kỹ sư tâm hồn ... khỏi phải đi trồng người vì lợi ích trăm năm !!!
Nay sau bao năm vòng vo tam quốc , nhà nước biến Vườn rau Lộc Hưng thành Vườn Trồng Người XHCN : Ai cho con em vào đó ... sẽ tha hồ đóng góp trăm thứ lệ phí cho đảng và nhà nước phè phỡn .... có tiền chi con cháu du học nước ngoài .
Thật tội nghiệp cho thân phận dân ngu khu đen , cả đời bị phỉnh gạt !!!

Vietcong HaNoi
09/12/2023 11:42

ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

Có lần mình đã gặp một anh người Bắc, nói năng nho nhả cũng thuộc dạng trí thức anh đã hỏi mình một câu như vầy:
– Cậu người miền Nam sống ở Sài Gòn từ nhỏ, anh hỏi thật cậu trả lời đúng sự thật với suy nghĩ của người Sài Gòn nhé!
" Tại sao cũng là người Bắc, nhưng Bắc 54 di cư vô miền Nam, tới giải phóng là 21 năm. Anh vô miền Nam năm 75 đến giờ là 48 năm, gấp đôi dân 54. Thế nhưng tại sao người Sài Gòn lại coi Bắc 54 là một phần của họ gặp nhau tay bắt mặt mừng như ruột thịt, anh để ý riêng bản thân anh thôi nha.
Có thân lắm có vui lắm, dân Sài Gòn vẫn luôn mang một khoảng cách khi tiếp xúc với anh, nếu họ biết anh đến với Sài Gòn năm 75."
Trời, một câu hỏi khó cho thí sinh à nha!– Em trả lời thật, anh đừng giận em nói:
Tách riêng 2 phần chính trị và văn hoá nghệ thuật ra đi ha!
Phần chính trị thật ra khi “giải phóng” vô em mới có gần 15 tuổi thôi về quan điểm thắng, thua em chưa đủ trình độ nhận xét,
Nhưng nếu nói về cuộc sống của thời trước và thời sau 75, khác nhau nhiều lắm: Sướng khổ rõ rệt.
Mẹ em chỉ là công chức nhỏ của Tổng Nha Kiều Lộ, bây giờ mấy anh gọi là Cầu Đường đó, nhưng hồi nhỏ em rất sướng, đi học toàn trường dòng, em không biết ngoài Bắc anh có không, chứ thời đó mà học nội trú là mắc lắm đó, nhà em không giàu, cậu đi lính ngụy, bác và ông ngoại đều dân Kiều Lộ, nhưng sống rất thanh thản, mặc dầu lúc đó chiến tranh tràn lan khắp nơi.
Thời đó người Bắc di cư vô Nam, thường sống từng vùng do chánh phủ chỉ định, rồi từ từ lan ra..
Người miền Nam học được người Hà Nội nhiều điều: Cần kiệm, lễ giáo, nếp sống thanh lịch quý phái và tri thức.
Người miền Bắc vô Nam học được của người Sài Gòn nói riêng và người miền Nam nói chung: Sự giản dị, chân thật, tốt bụng, phóng khoáng; không câu nệ bắt bẻ hay khó khăn.
Và cả hai miền học được của miền Trung cái chịu thương chịu khó, cái đùm bọc tình đồng hương.
Cả ba miền hoà nhập với nhau, ảnh hưởng nhau lúc nào không hay. Hồi đó, đi học gặp mấy đứa bạn Bắc Kỳ rốn tụi bạn vẫn hay chọc là “Bắc kỳ con bỏ vô lon kêu chít chít” mà cũng không giận, chọc lại bọn nó: “Mày Nam kỳ ga guộng bắt con cá gô bỏ dô gỏ kêu gột gột“, rồi lại khoác tay nhau chơi bình thường. Trẻ con thì như vậy, người lớn gặp nhau ba miền chung bàn nhậu là dô đi anh hai mình, là tay bắt mặt mừng …
Em nói dài dòng để cho anh hiểu rõ hơn vì sao Bắc 54 trở thành người miền Nam.
Chưa kể đến cái tình nhe anh! Tình đồng đội khi chiến đấu chung. Ngoài anh chắc gọi đồng chí, trong đây em nói quen tiếng dân Sài Gòn xưa, lúc chiến tranh mà đi lính thì cũng phải đi chung, cả ba miền gặp nhau giữa lúc thập tử nhất sinh, thân nhau là chuyện bình thường.
Đó là lính, còn người dân giữa cái tan tác đau thương chạy loạn lạc, chết chóc hầu như từ mũi Cà Mau đến sông Bến Hải…. nơi nào không có. Từ đó, người ta thương yêu nhau và không ai nghĩ miền nào là miền nào. Người ta gọi đó là tình đồng bào, tình quân dân cá nước nói theo kiểu miền Nam của em.
Đó là nói hơi thiên về chính chị chính em đó nhe!
Bây giờ, bàn hơi sâu văn hoá nghệ thuật thời đó nhe!
Em nói với anh ngay từ đầu rồi nhé! Lúc đó em chỉ mới 15 tuổi, làm sao đủ tư cách phê bình văn học. Em chỉ kể cho anh nghe theo cái hiểu biết nhỏ bé của em thôi.
Người miền Bắc 54 vô miền Nam đem theo được gì nhỉ?
Người thì chắc cũng không có của cải gì nhiều rồi, đi giống như đi vượt biên mà có gì, sao anh cười, em nói thật mà !
Nhưng có một di sản khổng lồ mà người miền Bắc 54 đã đem cho miền Nam.
Đó là văn hoá, nghệ thuật. Nếu xét kỹ, nhà văn thời đó của người Nam Bộ vẫn ít hơn người Trung và Bắc. Những tác phẩm giá trị, từ dịch thuật đến thơ văn, hầu như tác giả người Hà Nội, người Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, v.v… toàn những tác phẩm để đời.
Em xin lỗi, “giải phóng 48” năm rồi, nhưng nếu ai có hỏi em đã đọc được cuốn sách nào để lại ấn tượng mạnh trong em chưa…. Xin chào thua, giận em, em chịu, vì có đọc đâu mà nhớ!
Chả có gì cho em một ấn tượng mạnh, chắc một phần do em dốt anh ạ, nên không hiểu nổi văn học thời này thôi.
Nói đến nghệ thuật cái này thì em thích ca thích hát nên hơi rành một chút. Chắc anh không ít thì nhiều cũng phải có nghe Khánh Ly, hay Sĩ Phú, Duy Trác, Tuấn Ngọc… những người con Hà Nội hát trước 75, nói về văn học có thể anh không biết chứ hát hò anh phải biết sơ thôi.
Vâng, Hà Nội 36 phố phường để lại cho người miền Nam nhiều ca khúc để đời của Phạm Duy, chắc anh không biết bài Việt Nam… Việt Nam, bài tình ca Con Đường Cái Quan, của bác ấy. Em nói nhiều về Pham Duy vì đúng là dân Hà Nội 45 đó anh!
Oh, anh biết nhiều về Phạm Duy? như vậy chắc anh cũng biết rõ những nghệ sĩ nổi tiếng trước 75, đến bây giờ vẫn ăn khách, những người ca sĩ mà anh biết không, cái thời ngăn sông cấm chợ, muốn được nghe phải thức canh đài BBC hay đài VOA, vừa nghe vừa khóc vì quá xúc động. Đó là lý do tại sao ca sĩ hải ngoại khi về nước người ta đi đón ngợp trời, một cái vé có khi nữa tháng lương người ta vẫn cắn răng để nghe cho bằng được thần tượng của mình hát.
Đó là ca sĩ Hà Nội, còn trong Nam hay ngoài Huế cũng rất nhiều ca sĩ nổi tiếng, kiểu Chế Linh, Nhật Trường, Duy Khánh, v.v…
Em xin lỗi anh nhé, có thể ca sĩ ngày xưa người ta hát không cần phải là học trường lớp thanh nhạc như cái cô Thanh Lam gì ngoài Bắc của anh bây giờ đâu, nhưng vẫn đi vào lòng người nghe mãi không quên, còn cô ấy học cao quá diva diviec gì đó, nói thật anh đừng cười em lạc hậu với thời cuộc quá anh ạ, nhờ cái chuyện cô ấy chửi ca sĩ miền Nam thất học, dư luận ồn ào quá, em mới để ý, chứ thật tình bình thường em mà biết cô này .. em chết liền đó anh, chưa từng nghe giọng hát này bao giờ.
Đấy, nhờ những tác phẩm giá trị của văn học nghệ thuật, những nhạc sĩ, ca sĩ, kịch sĩ đều có sự đóng góp của Huế, Sài gòn, Hà Nội.. đã đưa ba miền Nam-Trung-Bắc, gần nhau hơn, hoà quyện lại với nhau thành một.
Cám ơn anh chịu khó nghe em phân tích một cách dài dòng xoay quanh câu hỏi của anh.
Vì đây là lần đầu tiên em được nghe một câu hỏi rất thật của một người Bắc vào trong Nam … năm 1975.
Thế cho nên em cũng trả lời rất thật lý do vì sao Bắc 54 lại là dân miền Nam dầu chỉ mới sống với nhau có 21 năm.
Và dân Bắc 75, dầu sống trong Nam đến 48 năm, vẫn mãi mãi là …. người Bắc, chứ không thể nào là người Hà Nội của dân miền Nam xưa.
[ Với một ít kiến thức nhỏ nhoi, một ít kinh nghiệm sống từng trải qua những thăng trầm của đất nước, em xin các cô bác, anh chị đã, đang và sắp đọc những dòng tự sự này một lời xin lỗi nếu như em có viết sai một ít chi tiết nào đó, các bậc cao nhân, tiền bối làm ơn bỏ qua cho kẻ hậu bối này câu trả lời mơ hồ của em, chắc chưa đủ sức thuyết phục cho anh bạn miền Bắc của chúng ta hiểu rõ hơn… Nhưng sức người có hạn, em nói rồi – tầm hiểu biết của em hạn hẹp bao nhiêu đấy thôi.
Xin chỉ giáo thêm! ]
(Khuyết Danh .)